Ký ức học trò

Cập nhật lúc 06:19, Thứ Năm, 26/05/2022 (GMT+7)
Khi nhìn màu nắng hạ vàng lênh láng phủ tràn trên nhành phượng vỹ, lòng tôi đã chông chênh, tâm thức như muốn níu kéo về một miền xa xưa cũ, nơi tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ, thánh thiện ở góc sân trường năm nao.
 
Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet
 
Năm tháng đã cuốn trôi dòng đời mải miết, chỉ còn lại những kỷ niệm dấu yêu. Tôi vẫn thường góp nhặt dòng hồi ức, để rồi cứ đến tháng Năm nước mắt lại lăn xuống gò má mặn chát. Rồi cả ngay trong giấc mơ, tôi đã bật khóc ngon lành nhớ gốc phượng già, dãy bằng lăng trổ hoa tím biếc, đám bạn của tôi cười đùa nhau vui vẻ, người nhễ nhại mồ hôi ướt cả tấm áo trắng học trò. Đó là những lần tôi thấy “bất lực” trước thời gian, làm sao mà tôi có thể quay về quãng thời gian yêu dấu ngọt ngào ấy cơ chứ?
 
Tháng Năm của ngày xa xưa, màu phượng vỹ đỏ rực ngập tràn lối đi, sân trường sỏi đá lô nhô, xác phượng rơi đỏ dưới lối đi. Giờ ra chơi, tôi cùng đám bạn chạy ùa nhau ra sân trường, nghịch ngợm trèo lên cây phượng rung cành cho hoa rụng. Lũ con gái cũng không thua kém gì con trai, buộc tà áo dài trèo lên cành phượng cười khúc khích, cho đến khi bác bảo vệ bắt gặp đuổi xuống mới thôi. Những cánh phượng mềm mượt như nhung. Những búp phượng xanh nõn, chúng tôi cho vào miệng nhấp nháp, ban đầu lưỡi sẽ cảm nhận vị chát rồi vị ngòn ngọt lan dần lan dần trong khoang miệng. Búp phượng vô tình là “thứ quà” của lũ học trò nhà nghèo. Tự nhiên tôi thấy nuối tiếc ở trong lòng, giá như ngày ấy có điện thoại thông minh hay chiếc máy ảnh thì nay tôi đã có thể lưu lại được những thước phim, bức ảnh... để đời. 
 
Những lần tôi ngồi dưới gốc phượng, vòm nắng xôn xao trên đầu, lũ chim rộn ràng lích chích. Những chú chim sẻ không biết sợ học trò cứ ríu rít chuyền cành như muốn hòa cùng câu chuyện của đám học trò. Tôi tựa vào gốc phượng, những u sần sùi chạm vào lưng tôi nhồn nhột, gai gai nhiều khi khiến tôi phấn khích. Cũng có lần tôi đã ngủ quên, gối đầu lên trang sách mà mơ màng, cho đến khi tiếng trống giục giã giờ vào lớp. Cứ thế, tôi trải qua những năm tháng ngọt ngào khó quên. Những tưởng sẽ mãi mãi ở tuổi học trò nhưng dòng thời gian lại trôi nhanh quá đỗi. Chẳng mấy chốc tôi đã trở thành lứa tuổi học trò năm cuối cấp.
 
Mùa hạ năm cuối cấp, nắng vàng rực, bỏng rát. Hoa phượng, hoa bằng lăng như thể cháy lần cuối cùng với đám học trò chúng tôi. Đứa nào đứa nấy bỗng thấy mình lớn bỗng, nhưng tâm thức lại muốn được trở về thời thơ bé. Tháng Năm đến lớp, tâm trạng tôi bồi hồi xao xuyến, lúc nào cũng nghĩ tới ngày chia tay. Cái thời chưa biết tới 4.0 là gì, đứa nào đứa nấy đều sắm một cuốn lưu bút nhờ bạn bè lưu giữ vài dòng kỉ niệm. Năm cuối cấp, bài vở chồng chất với những kỳ thi quan trọng nhưng chúng tôi vẫn dành thời gian cho bạn bè. Đến lớp vào giờ ra chơi chẳng thấy đứa nào nghịch ngợm nữa mà tranh thủ viết lưu bút.  
 
Lưu bút có lẽ là kỷ niệm dấu yêu nhất của tuổi học trò với dòng mực tím lấp lánh. Tôi vẫn giữ lưu bút bên mình sau bao nhiêu năm rời xa mái trường mến yêu. Mỗi lần đọc lại tôi vừa buồn cười vừa ngậm ngùi cho tháng ngày tươi đẹp ấy. Mỗi dòng lưu bút ẩn chứa tâm tư, phản ánh của mỗi thành viên trong lớp. Có đứa trầm tính, có đứa sôi nổi, mỗi đứa mang một vẻ riêng biệt tạo nên một tổng thể kỷ niệm mà tôi nghĩ có đi đâu xa xôi tận phương nào tôi cũng không thể nào quên được. Tôi nhớ ngày chia tay tuổi học trò đẫm nước mắt. Từ giây phút đó tôi biết mình phải tạm biệt mái trường, tạm biệt thầy cô bạn bè yêu dấu. Những vòng ôm thật chặt, tiếng nức nở cứ kéo dài mãi niềm luyến tiếc rưng rưng. Chúng tôi hẹn nhau ngày gặp lại, về với mái trường mến yêu.
 
Tháng Năm ngoài kia nắng hạ đã chói chang, ký ức trong tôi lại ùa về. Năm tháng ấy mãi là khoảnh khắc tôi không bao giờ quên được. Quá khứ luôn gắn liền với hiện tại. Những non nớt thuở thiếu thời khiến cho mỗi chúng tôi trưởng thành tung cánh hơn trên bước đường đời cao rộng. Tôi hạnh phúc khi mình có những năm tháng học trò thật đẹp và những giọt nước mắt học trò mãi lấp lánh yêu thương.
 
ĐÀO THANH TÙNG
,